Sài Gòn Hà Nội và những sự khác biệt

By

 

Những khác biệt vẫn thấy thường ngày tưởng chừng như chẳng có gì mới cả. Nhưng gom lại thì mới thấy cái vui dí dỏm của những khác biệt này.

Cơn mưa

Mưa Sài Gòn giống tính tình các cô gái Sài Gòn - đỏng đảnh nhưng mau quên
Mưa Hà Nội giống tính tình các cô gái Hà Nội - âm ỉ và dai dẳng

Ăn mặc

Ở Sài Gòn bạn có thể mặc quần ngắn dép quai đi vào Rex
Ở Hà Nội bạn có thể thấy các bác xe ôm mặc đồ véston đứng chờ khách bên Bờ Hồ

Xe máy

Ở Sài Gòn họ gọi chiếc xe gắn máy của bạn là xe hai bánh
Ở Hà Nội họ coi chiếc xe máy của bạn là xe có động cơ

Gọi điện thoại ngoài đường

Ở Sài Gòn bạn hãy dừng xe - dắt lên vỉa hè - quay ngược đầu xe - nếu không muốn chiếc điện thoại của bạn cuốn theo chiều gió!

Ở Hà Nội bạn hãy đứng giữa ngã tư tấp nập người qua để nói chuyện điện thoại - cho cả thế giới biết bạn là ai!

Giao thông

Ở Sài Gòn bạn có thể vượt đèn đỏ thoải mái - nhưng chớ có đi vào phần đường xe hơi.

Ở Hà Nội bạn có thể lượn lờ trước mũi xe hơi - nhưng đừng có dại dột mà rẽ phải tùy ý

Ở Sài Gòn: Đèn đỏ có nơi còn được quẹo trái
Ở Hà Nội: Đèn đỏ không được rẽ phải

Lơ đễnh đụng phải xe dừng đèn đỏ đằng trước

Sài Gòn: Nạn nhân chỉ quay lại xem thủ phạm là ai rồi... chờ đèn xanh tiếp
Hà Nội: Tiếng Đan Mạch (ĐM) sổ ra liên tục...

Con đường

Sài Gòn: Đại lộ đường hẻm hẻm
Hà Nội: Đường phố ngõ ngách

Giầy vớ

Con gái Sài Gòn có thể đi vớ mà không cần mang giày
Đàn ông Hà Nội có thể đi giày mà không cần mang vớ

"
Đụng Hàng"
Khi hai cô gái cùng thích một món đồ giống hệt nhau:
Con gái Hà Nội: "Tớ với ấy cùng mua nó nhé?"
Con gái Sài Gòn: "Ấy mua rồi à? Vậy tớ sẽ chọn thứ khác"

Cà phê

Cà phê Sài Gòn với những hàng ghế xếp thẳng hàng như trên xe buýt
Cà phê Hà Nội chen chúc với hai đôi tình nhân cùng xếp chung một bàn

Sài Gòn: Ít cà phê ít sữa thêm đá + đá + đá + ... + đá = 1 ly phê sữa đá xong cà phê có 1 ấm trà to tướng... đổ vào ly uống hết lại có thêm (không cần xin)
Hà Nội: Cà phê thêm sữa + 2 cục đá = Cốc nâu đá xin mỏi miệng mới đuợc cốc nước lọc

Trà đá


Ở Sài Gòn: ly trà đá đó có thể pha làm bốn ly nhưng lại miễn phí
Ở Hà Nội: một cốc trà đá của mấy bà hàng nước giá năm trăm đồng

Ăn phở

Tô hủ tíu mì Sài Gòn được bưng ra với tô được đặt trên chiếc đĩa
Bát phở gà Hà Nội được tặng không ngón tay cái của con bé bưng bê

Ăn sáng

Khi bạn nhận lời đề nghị của người bạn: "Đi ăn sáng với tớ nhé?"
Ở Sài Gòn: Điều kiện cần và đủ: Bạn có tối thiểu 10 ngàn trong túi!
Ở Hà Nội: Hoặc là bạn có nhiều hơn 20 ngàn hoặc là chả cần xu keng nào!

Ăn trưa

Cơm trưa Sài Gòn với tô canh khổ qua... hai ngàn rưởi
Cơm trưa Hà Nội với bát nước rau dầm sấu không lấy tiền

Dao dĩa

Khi bạn nói: "Cho tôi thêm một cái dĩa" với người bồi bàn
Ở Sài Gòn: Họ sẽ mang cho bạn một chiếc đĩa
Ở Hà Nội: Người ta sẽ mang cho bạn một cái nĩa

Cảm ơn

Ở Sài Gòn bạn dửng dưng khi thấy cô thư ký cúi gập người chào bạn
Ở Hà Nội bạn xúc động đến sững sờ khi thấy ai đó nói lời cảm ơn

Dạ Vâng

Khi phụ huynh người yêu bạn có lời mời bạn đến nhà dùng bữa
Ở Sài Gòn:! Đã "Dạ" thì khỏi cần "Vâng"
Ở Hà Nội: Bạn nói: "Dạ vâng!"

Chào hỏi

Khi bạn chào phụ huynh bố mẹ người yêu trước khi ra về
Ở Sài Gòn: "Con thưa dì con dzìa!"
Ở Hà Nội: "Cháu chào cô cháu về!"

Tỏ tình

Khi bạn nói với một cô gái: "Thế em có yêu anh không?"
Con gái Sài Gòn: "Tại sao lại không nhỉ!"
Con gái Hà Nội: "Nếu nói không thì sao nào?"

Giàu có

Bạn được coi là giàu có khi...
Ở Sài Gòn: Bạn tiêu rất nhiều tiền
Ở Hà Nội: Bạn có rất nhiều tiền

Cave

Khi bạn vừa thanh toán xong tiền cho cave...
Cave Sài Gòn: "Em bớt cho anh 10 ngàn lần sau nhớ kiu em nha..."
Cave Hà Nội: "Cho em xin thêm 10 nghìn để còn đi xe ôm về"

Cái này thì tớ không biết đâu nhé chỉ nghe kể lại thôi!

Giữ xe hàng quán

Sài Gòn: "Anh cho xin 2 ngàn"
Hà Nội: Trông hộ xe miễn phí

Uống bia

Sài Gòn: Chai lạnh đá to nồi lẩu nửa khuya dzìdzìa
Hà Nội: Bia hơi lạc rang 9 giờ phắn

Karaoke

Sài Gòn: Chọn số hát hay là chính vì thế hát rất tình cảm. Nhỡ mà sai tông sẽ quê lắm đấy ạ.

Hà Nội: Chọn bài hát vui là chính hát sai tông cũng kệ.

Xôi

Sài Gòn: Cho vào hộp hay bịch nylon cơm nếp nấu bằng nồi
Hà Nội: Gói lá khoai hay lá sen xôi đồ bằng chõ

Phở

Sài Gòn: Làm sao ăn phở được khi mà không có rau giá và tương đỏ (hoặc đen)
Hà Nội: Khó mà thiếu mì chính quẩy

Siêu thị

Sài Gòn: Thuận tiện giá rẻ như chợ. Là nơi mỗi cuối tuần cả gia đình lấy đó làm niềm vui

Hà Nội: Đắt đỏ hàng hóa không thiết thực

Nhà sách

Sài Gòn: Vào đọc chùa thoải mái nhất là các em bé có thể ngồi tại chỗ đọc mà không sợ bị đuổi

Hà Nội: Nhân viên hách dịch

Chùa chiền

Sài Gòn: Không gian ồn ào không tịnh

Hà Nội: Bước chân vào là thấy lòng nhẹ bẫng hỉ nộ ái ố đã để lại ở phía ngoài cửa

Tào phớ

Sài Gòn: Lát dày cục có gừng trong nước đường chứ không phải là hoa nhài

Hà Nội: Lát mỏng em nhớ ngày xưa hay hớt bằng vỏ con trai!

Chè

Sài Gòn: Thường có nước dừa. Vội thì cắn 1 góc bịch chè và mút

Hà Nội: Ăn trong cốc bát nhỏ

Cắt chanh


Sài Gòn: Bổ dọc 2 bên bỏ phần giữa
Hà Nội: Bổ ngang

Nước canh rau muống

Sài GòGòn: Me chanh
Hà Nội: Sấu chanh

Hà Nội: Nem rán

Sài Gòn: Chả ram chả giò

Sài Gòn có cơm tấm

Hà Nội có bún chả

Tán gái


Gái Sài Gòn: Dễ bỏ khó tán

Gái Hà Nội: Dễ tán khó bỏ

Cuối tuần

Sài Gòn: Đi ăn tiệm
Hà Nội: Cả gia đình quây quần nấu nướng ăn tươi

"Chất chơi" và "chất chiến"


Sài Gòn: 5 số 67 TaK X đời đầu áo phông quần sóc hỏi tiền: Chú cần nhiêu???

Hà Nội: Xe đẹp điện thoại nhỏ áo bỏ trong quần nhưng hỏi tiền thì không có.

Chợ tình

Chợ tình Hà Nội: Chơi gái không đại ca

Chợ tình Sài Gòn: Anh hai có sài em hông

Người Sài Gòn gọi người yêu là ông xã bà xã

Người Hà Nội gọi người yêu là anh yêu em yêu

Xe

Sài Gòn: Những xe viện bảo tàng cho mượn vẫn lưu hành đầy trên đường phố

Hà Nội: Hiếm gặp những xe đời cũ

Vá xe

Hà Nội: Muộn rồi em ơi 50 nghìn anh vá cho

Sài Gòn: Vá xe lúc nửa đêm... em xin 5 ngàn thôi

Hồ

Hà Nội: Các hồ đều bé dần lại

Sài Gòn: Hồ con rùa to mà nhỏ nhỏ mà to

Xe khách

Sài Gòn: Đi xe buýt!!! 1 người 1 ghế (số ghế đàng hoàng) không đón thêm nếu đã đầy
Hà Nội: Anh ngồi xích vào cho người ta ngồi với!!!

Sài Gòn: Trang nhà do mấy trường đại học tự làm ra
Hà Nội: Tự lấy mấy trang nhà của người ta về làm

Hà Nội: Đội nón tai bèo tà tà rề rề dạo phố

Sài Gòn: Ra đường đầu tóc chỉnh tề

Mua sắm


Hà Nội thua đứt Sài Gòn rồi
Hà Nội: Mới sáng sớm ngày ra mà đã mặc cả kinh thế đi đi không để còn đốt vía nào!
Sài Gòn: Cám ơn anh. Lần sau lại ghé em nha.

Tức mình chửi nhau

Sài Gòn: Quân mắc dịch

Hà Nội: Đồ dở hơi

Hài


Sài Gòn: Nặng về cử chỉ.

Hà Nội: Nặng về lời nói.

Người Sài Gòn: Nói ngắn gọn nhưng dễ hiểu!

Người Hà Nội: Nói dài dòng nhưng khó hiểu!

Người Sài Gòn nói dễ hiểu

Người Hà Nội nói suy nghĩ trước khi hiểu

Tiệm Internet

Sài Gòn: Nhiều mà mắc!
Hà Nội: Ít nhưng rẻ!

Nhà cửa


Sài Gòn: Nhỏ và ngắn

Hà Nội: Hẹp và sâu

Chào hỏi

Sài Gòn: Bạn sử dụng cử chỉ: Cúi người!

Hà Nội: Bạn phải thưa bẩm rõ ràng bằng lời nói!

Về đồ ăn

Người Sài Gòn hay ăn đồ ngọt

Người Hà Nội hay ăn mặn

Sài Gòn: Vào quán muốn ngồi bao lâu thì tùy!
Hà Nội: Vào quán ngôi lâu (hơn 30ph) là bị đuổi!

Giục người bán hàng gói nhanh lên
Sài Gòn: Dạ em làm ngay đây
Hà Nội: Làm gì mà cuống lên thế! Muốn nhanh biến sang hàng khác!

Phong cách sống

Người Sài Gòn ban ngày ở với vợ ban đêm ra ngoài nhậu với bạn

Người Hà Nội ra ngoài ban ngày đêm về với u nó!

Ở Sài Gòn: Nếu bạn gọi cái tẩy họ sẽ mang đến cho bạn một ly nước đá

Ở Hà Nội: Nếu bạn gọi cái tẩy thì nó sẽ là cái tẩy!

Thuốc lá

Ở Sài Gòn em chỉ có Mèo thôi anh Hai

Ở Hà Nội rất dễ dàng gọi 1 bao VINA

Biển quảng cáo

Ở Sài Gòn càng hài ước càng thu hút mọi người
Ở Hà Nội phải mang tính lịch sự trang trọng

Gọi điện thoại về việc kinh doanh

Sài Gòn: Mang kế hoạch kinh doanh đến ta cùng bàn nhé!
Hà Nội: Chú là con ai đấy?

Phát triển dự án

Sài Gòn: Làm thế nào để tự mình tạo lãi nhanh nhỉ?
Hà Nội: Thế trung ương cho bao nhiêu tiền?

Khi khách đến nhà

Sài Gòn: Tí!!! Con chạy ra quán bà Ba mua chai nước ngọt về coi
Hà Nội: Mời bác dùng cốc chè tươi ạ!

Bạn bè nói chuyện

2 người bạn nói chuyện với nhau :
Sài Gòn: Tao nói cho mày nghe cái này nè
Hà Nội: Tớ nói cho cậu nghe cái này nhé

Khi ai cho mình cái gì


Sài Gòn: Trời ơi dữ hông
Hà Nội: Vâng quý hóa quá

Khen đồ ăn ngon

Sài Gòn: Ngon "bá chấy con bò chét"
Hà Nội: Ngon tuyệt cú mèo!

Khen...

Vật gì to

Sài Gòn: Bự bành ki
Hà Nội: To vật vã

Sài Gòn: Ăn hiếp
Hà Nội: bắt nạt

Sài Gòn: Cúp điện cúp nước
Hà Nội: Mất điện mất nước

Con gái Sài Gòn: Da rám nắng nói năng dễ thương
Con gái Hà Nội: Da trắng lạnh lùng khó bắt chuyện

Sài Gòn: Chị ơi cho em cái bịch xốp
Hà Nội: Chị ơi cho em cái túi nylon

Nói về ngu

Sài Gòn: Ngu như heo
Hà Nội: Ngu hết phần chó

Về hoa quả


Sài Gòn gọi quả táo là trái bom
Hà Nội gọi quả táo là quả táo

Sài Gòn gọi quả dứa là trái thơm
Hà Nội gọi quả dứa là quả dứa

Uống bia

Sài Gòn: Chai của ai người ấy uống
Hà Nôi: Chai bia được rót quay vòng cho nhiều ly

Uống rượu


Sài Gòn: Rượu sẽ phải uống cùng với nước đá và vài lát chanh
Hà Nội: Bắc cạn và không được ...giảm sóc

Khách sạn

Sài Gòn: Khi bạn dừng xe sẽ có người mở cửa và giúp bạn bê đồ
Hà Nội: Có thể bạn sẽ phải gọi rát cả cổ mà chưa thấy lễ tân đâu

Sinh viên và cave

Sài Gòn: Nhiều em sinh viên trông như cave
Hà Nội: Nhiều em cave trông như sinh viên!

Có những dòng sông chúng giống nhau đến lạ

Sông Kim Ngưu ở Hà Nội
Kênh Nhiêu Lộc ở Sài Gòn

Sài Gòn gọi là xí muội
Hà Nội gọi là ô mai

Sài Gòn: Mời cơm là ... phải ăn
Hà Nội: Mời cơm ... ứ dám ăn

Sài Gòn: Hớt tóc thanh nữ và hớt tóc máy lạnh
Hà Nội: Gội đầu "thư giãn"
Thực ra vào trong đó thì như nhau

Sài Gòn: Quỷ sứ đồ quỷ
Hà Nội: Nỡm ạ

Sài Gòn: Chở em
Hà Nội: Đèo em nhá

Sài Gòn: Hun
Hà Nội: Hôn


Uống cà phê

Ở Sài Gòn: Thường uống cà phê có nhiều đá vào buổi sáng cho tỉnh ngủ trước khi đi làm
Ở Hà Nội: Thường uống cà phê vào buổi tối trước khi đi... ngủ

Nếu bạn gọi "Một ly nâu"


Ở Sài Gòn: Bạn sẽ được chủ quán mang cho một ly cà phê đen
Ở Hà Nội: Bạn sẽ được 1 ly cà phê có thêm sữa

Nếu bạn muốn uống cà phê sữa


Ở Sài Gòn: Cho xin 1 ly bạc sửu

Ở Hà Nội: Nếu bạn gọi 1 ly bạc sửu bạn sẽ nhận được câu trả lời - không có hoặc bạn bị coi là... "hâm".

Sưu tầm

More...

Người Việt và Google - Thế giới ảo lắm sự kỳ lạ

By


 

Người Việt ta vốn phong phú về ý tưởng nhưng thường phải kìm nén trong long ít khi bày tỏ những điều khó nói. Và chẳng ngờ sau bao năm kìm nén không người giải tỏa lại có một vị khách một người bạn đến từ một nơi xa lạ đến tháo gỡ. Chẳng ai khác chính người bạn "tốt bụng" và "ba phải" xuất hiện - Google. Một người bạn tốt bụng đến đáng ngờ..!

 

 

Những băn khoăn ngộ nghĩnh của người Việt trên Google


Người Việt muốn biết ai là người giàu nhất ai đẹp trai nhất ai là triệu phú iPhone.


Những băn khoăn ngộ nghĩnh của người Việt trên Google

Ai đã từng khóc vì yêu? (lời bài hát)



Ngoài băn khoăn Khi nào anh hết yêu em? Khi nào em buồn? người dùng Việt Nam quan tâm nhiều nhất đến chuyện có bầu.



Thắc mắc "ở đâu" rất đời thường như nơi bán quần áo váy cắt tóc đẹp bán máy may bán bao cao su và bán chó.



Cho tôi hỏi có ai biết "vì sao tôi điên" không?



Cớ sao tao lại ốm?



Và....


Người sử dụng thường lên Google để tìm lời giải cho các câu đố.



Hươu cao cổ mà bị viêm họng thì đúng là đau khổ thật.



Giá mà...



Ước gì anh ở gần em...



Bên cạnh ước mơ làm giàu nhiều người cũng muốn tăng cân giảm stress.



Mục tiêu lấy vợ lấy chồng sinh con.



Một số "tâm sự" khác của người dùng trên Google.

Sưu tầm từ Kang s blog

More...

Trả thù

By

Tại Bệnh viện Tâm thần Trung ương.

Trong phòng trực của bác sĩ có một bệnh nhân hối hả chạy vào.

- Bác sĩ! Bác sĩ cho em một cây đinh 5 tấc với một cây búa đi.

- Chi vậy em?

- Em phải trả thù thằng hớt tóc!

- Tại sao phải trả thù nó?

- Lần nào hớt tóc nó cũng nhấp kéo trúng đầu em chảy máu. Em thù nó lắm.

- Nhưng trả thù bằng cách nào mà dùng búa và đinh?

- Em có cách trả thù này độc lắm bảo đảm nó hết đường làm ăn luôn.

- Nhưng mà bằng cách nào?

- Em lấy cây đinh 5 tấc đóng vô đầu em rồi ra cho nó hớt tóc thế nào nó nhấp trúng cũng gẫy kéo nó cho coi....

More...

Giảm xì-trét đầu tuần

By


Vợ chồng cãi nhau

Chồng bảo: cô là vợ hay là mẹ tôi mà cứ cãi thế nhỉ.

Vợ: Chả biết được. Đứa nào bú tôi thì là con tôi. Chồng chưa biết nói gì.

Thằng con: Mẹ nói đúng rồi đấy bố ạ.

Bố cáu: Lại cả mày nữa tao là bố mày hay là em mày?

Vợ: Chả biết được. Đứa nào cai trước thì làm anh. Láo quá vợ với chẳng con!

More...

Ăn xin cũng cần bằng Master

By


Có lần có một người cho tôi hẳn 50 nghìn nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi anh yêu em" gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng còn kém đi ăn mày thế là tôi từ chối.
 

Tôi xách túi đồ nhãn hiệu Levi s ra khỏi Plaza rồi đứng lại ở cửa chờ bạn. Một tay ăn mày chuyên nghiệp phát hiện ra tôi sán tới đứng trước mặt. Câu chuyện của tôi chỉ có thế thôi. Thế nhưng tay ăn mày đã dạy tôi một bài học kinh tế còn sâu sắc hơn một khoá học tại chức kinh tế ở trường. Tôi kể câu chuyện này chính bởi ý nguyện của tay ăn mày đó.

- Xin anh... cho tôi ít tiền đi! - Tôi đứng đó chả có việc gì nên tiện tay vứt cho hắn đồng tiền xu rồi bắt chuyện cùng nhau.

Ăn mày rất thích kể lể.

- Tôi chỉ ăn mày quanh khu mua sắm này thôi anh biết không? Tôi chỉ liếc một phát là thấy anh ngay. Đi mua Levi s ở Plaza chắc chắn nhiều tiền...

- Hả? Ông cũng hiểu đời phết nhỉ! - Tôi ngạc nhiên.

- Làm ăn mày cũng phải ăn mày cho nó có khoa học. - Ông ta bắt đầu mở máy.

Tôi ngẫm nghĩ một lát thấy thú vị bèn hỏi:

- Thế nào là ăn mày một cách khoa học?

Tôi nhìn kỹ ông ta đầu tóc rối bù quần áo rách nát tay gầy giơ xương nhưng lại sạch sẽ.

Ông ta giảng giải:

- Ai chẳng sợ và ghét ăn mày nhưng tôi tin anh không ghét tôi tôi đoan chắc điều đó. Đấy là điểm tôi khác biệt với những thằng ăn mày khác.

Tôi gật đầu đồng ý đúng là tôi không ghét ông ta nên tôi đang nói chuyện với ông ta đấy thôi.

- Tôi biết phân tích SWOT những ưu thế bất lợi những cơ hội và nguy cơ. Đối mặt với những thằng ăn mày là đối thủ cạnh tranh của tôi ưu thế (Strengths) của tôi là tôi không làm người ta phản cảm lánh sợ.

Cơ hội (Opportunities) và nguy cơ (Threats) thì chỉ là những yếu tố điều kiện bên ngoài thuộc về hoàn cảnh có thể là dân số ở đây đông hay vắng thành phố có quyết định chỉnh trang đô thị dẹp hè phố chăng...

- ...???

- Tôi đã từng tính toán rất cụ tỉ (cụ thể và tỉ mỉ) rằng khu vực thương mại này người qua lại đông mỗi ngày khoảng mười nghìn người nghèo thì nhiều lắm nhưng người giàu còn nhiều hơn.

Trên phương diện lý luận thì giả như mỗi ngày tôi xin được mỗi người một đồng xu một nghìn đồng thì mỗi tháng thu nhập của tôi đã được ba trăm triệu đồng. Nhưng thực tế thì đâu phải ai cũng cho ăn mày tiền mà một ngày làm sao tôi đi xin được mười nghìn lượt người. Vì thế tôi phải phân tích ai là khách hàng mục tiêu của tôi đâu là khách hàng tiềm năng của tôi.

Ông ta lấy giọng nói tiếp:

- Ở khu Plaza này thì khách hàng mục tiêu của tôi chiếm khoảng 30% số lượng người mua sắm tỉ lệ thành công khoảng 70%. Lượng khách hàng tiềm năng chiếm khoảng 20% tỉ lệ thành công trên đối tượng này khoảng 50%. Còn lại 50% số người tôi chọn cách là bỏ qua họ bởi tôi không có đủ thời gian để tìm vận may của mình với họ tức là xin tiền họ.

- Thế ông định nghĩa thế nào về khách hàng của ông? - Tôi căn vặn.

- Trước tiên khách hàng mục tiêu nhé. Thì những nam thanh niên trẻ như anh đấy có thu nhập nên tiêu tiền không lưỡng lự. Ngoài ra các đôi tình nhân cũng nằm trong đối tượng khách hàng mục tiêu của tôi họ không thể mất mặt trước bạn khác phái vì thế đành phải ra tay hào phóng.

Rồi tôi chọn các cô gái xinh đẹp đi một mình là khách hàng tiềm năng bởi họ rất sợ bị lẽo đẽo theo chắc chắn họ chọn cách bỏ tiền ra cho rảnh nợ. Hai đối tượng này đều thuộc tầm tuổi 20-30. Nếu tuổi khách hàng nhỏ quá họ không có thu nhập mà tuổi già hơn thì họ có thể đã có gia đình tiền bạc bị vợ cầm hết rồi. Những ông chồng đó biết đâu có khi đang âm thầm tiếc hận rằng không thể ngửa tay ra xin tiền của tôi ấy chứ!

- Thế thì mỗi ngày ông xin được bao nhiêu tiền?

- Thứ hai đến thứ sáu sẽ kém một chút khoảng hai trăm nghìn. Cuối tuần thậm chí có thể 4-500 nghìn.

- Hả? Nhiều vậy sao?

Thấy tôi nghi ngờ ông ta tính cho tôi thấy:

- Tôi cũng khác gì anh tôi cũng làm việc tám giờ vàng ngọc. Buổi sáng từ 11h đến tối 7h cuối tuần vẫn đi làm như thường. Mỗi lần ăn mày một người tôi mất khoảng 5 giây trừ đi thời gian tôi đi lại di chuyển giữa các mục tiêu thường một phút tôi xin được một lần được một đồng xu 1 nghìn 8 tiếng tôi xin được 480 đồng một nghìn rồi tính với tỉ lệ thành công 60% [(70%+50%)÷2] thì tôi được khoảng 300 nghìn.

Chiến lược ăn mày của tôi là dứt khoát không đeo bám khách chạy dọc phố. Nếu xin mà họ không cho tôi dứt khoát không bám theo họ. Bởi nếu họ cho tiền thì đã cho ngay rồi nếu họ cho vì bị đeo bám lâu thì tỉ lệ thành công cũng nhỏ. Tôi không thể mang thời gian ăn mày có giới hạn của tôi để đi lãng phí trên những người khách này trong khi tôi có thể xoay ngay sang mục tiêu bên cạnh.

Trời tay ăn mày này có đầu óc quá đi phân tích như thể giám đốc kinh doanh hoặc giám đốc tiếp thị vậy.

- Ông nói tiếp đi! - Tôi hào hứng.

- Có người bảo ăn mày có số may hay xui tôi không nghĩ thế. Lấy ví dụ cho anh nhé nếu có một thanh niên đẹp trai và một phụ nữ xinh đẹp đứng trước cửa shop đồ lót mỹ phẩm thì anh sẽ chọn ai để ăn mày?

Tôi ngẫm nghĩ rồi bảo tôi không biết.

- Anh nên đi đến xin tiền anh thanh niên kia. Vì đứng bên anh ta là một phụ nữ đẹp anh ta chẳng lẽ lại không cho ăn mày tiền. Nhưng nếu anh đi xin cô gái đẹp cô ta sẽ giả vờ là ghê sợ anh rồi lánh xa anh.

Thôi cho anh một ví dụ nữa: Hôm nọ đứng ở cửa siêu thị BigC có một cô gái trẻ tay cầm túi đồ vừa mua từ siêu thị một đôi nam nữ yêu nhau đang đứng ăn kem và một anh chàng đóng bộ công chức chỉnh tề tay xách túi đựng máy tính xách tay. Tôi chỉ nhìn họ ba giây sẽ không ngần ngừ bước thẳng tới mặt cô gái trẻ xin tiền cô gái cho tôi hẳn hai đồng xu nhưng ngạc nhiên hỏi tôi tại sao chỉ xin tiền có mỗi cô ta. Tôi trả lời rằng cái đôi tình nhân kia đang ăn họ không tiện rút ví ra cho tiền anh kia trông có vẻ lắm tiền trông như sếp nhưng vì thế trên người họ thường không có sẵn tiền lẻ. Còn cô vừa mua sắm ở siêu thị ra cô tất còn ít tiền thừa tiền lẻ.

Chí lý tôi càng nghe tay ăn mày nói càng tỉnh cả người ra.

- Cho nên tôi bảo rồi tri thức quyết định tất cả!

Tôi nghe sếp tôi nói bao lần câu này nhưng đây là lần đầu tôi nghe một thằng ăn mày nói câu này.

- Ăn mày cũng phải mang tri thức ra mà ăn mày. Chứ ngày ngày nằm ệch ra ở xó chợ cầu thang lên đường vượt giao lộ xin ai cho được tiền? Những người đi qua giao lộ chạy qua cổng chợ đều vội vàng hoặc cồng kềnh ai ra đấy mà chơi bao giờ ra đấy xin chỉ mệt người. Phải trang bị tri thức cho chính mình học kiến thức mới làm người ta thông minh lên những người thông minh sẽ không bao giờ ngừng học hỏi kiến thức mới. Thế kỷ 21 rồi bây giờ người ta cần gì có phải là cần nhân tài không?

Có lần có một người cho tôi hẳn 50 nghìn nhờ tôi đứng dưới cửa sổ gào: "Hồng ơi anh yêu em" gào 100 lần. Tôi tính ra gọi một tiếng mất 5 giây thời gian cũng tương tự như tôi đi ăn mày một lần nhưng lợi nhuận đạt được chỉ 500 đồng còn kém đi ăn mày thế là tôi từ chối.

Ở đây nói chung một tay ăn mày một tháng có thể đi xin được một nghìn hoặc tám trăm lần. Người nào may mắn thì cùng lắm đi xin được khoảng hai nghìn lần. Dân số ở đây khoảng ba triệu ăn mày độ chục anh tức là tôi cứ khoảng mười nghìn người dân mới ăn mày một người. Như thế thu nhập của tôi ổn định về cơ bản là cho dù kinh tế thế giới đi lên hay đi xuống tình hình xin tiền của tôi vẫn ổn định không biến động nhiều.

Trời tôi phục tay ăn mày này quá!

- Tôi thường nói tôi là một thằng ăn mày vui vẻ. Những thằng ăn mày khác thường vui vì xin được nhiều tiền. Tôi thường bảo chúng nó là chúng mày nhầm rồi. Vì vui vẻ thì mới xin được nhiều tiền chứ.

Quá chuẩn!

- Ăn mày là nghề nghiệp của tôi phải hiểu được niềm vui do công việc của mình mang lại. Lúc trời mưa ít người ra phố những thằng ăn mày khác đều ủ rũ oán trách hoặc ngủ. Đừng nên như thế hãy tranh thủ mà cảm nhận vẻ đẹp của thành phố. Tối về tôi dắt vợ và con đi chơi ngắm trời đêm nhà ba người nói cười vui vẻ có lúc đi đường gặp đồng nghiệp tôi có khi cũng vứt cho họ một đồng xu để thấy họ vui vẻ đi nhìn họ như nhìn thấy chính mình.

- Ối ông cũng có vợ con?

- Vợ tôi ở nhà làm bà nội trợ con tôi đi học. Tôi vay tiền ngân hàng mua một căn nhà nhỏ ở ngoại thành trả nợ dần trong mười năm vẫn còn sáu năm nữa mới trả hết. Tôi phải nỗ lực kiếm tiền con tôi còn phải học lên đại học tôi sẽ cho nó học Quản trị kinh doanh Marketing để con tôi có thể trở thành một thằng ăn mày xuất sắc hơn bố nó.

Tôi buột miệng:
- Ông ơi ông có thu nhận tôi làm đệ tử không? 


                                                                                                                                                                                                                                       Theo Blog Trang Hạ

More...

Việt Nam là vô địch..!

By

Mệt quá Relax ..!

Câu chuyện 1:

Mỹ phát minh máy gọt khoai to bằng tivi thả 1 củ khoai tây ở đầu này thì đầu kia cho ra 1 củ khoai tây trắng nõn.
Nga cười khẩy phát minh ra máy gọt khoai tây bé bằng cái hộp thả đầu này đầu kia cho ra 1 củ trắng nõn.
Việt Nam phẩy tay bảo tầm thường rồi phát minh ra cái máy gọt khoai to bằng cái nhà. Đầu này đổ 1 rổ khoai đầu kia cho ra 1 rổ trắng nõn. Ai cũng khen ngợi tuy tốn diện tích nhưng rất năng suất. Nga liền cho đổ 2 xe Benz khoai tây để xem thế nào. Vừa đổ xong thấy ở trong nhốn nháo: "Mẹ kiếp! Đổ lắm thế này lấy đâu chỗ ngồi gọt nữa?"

Câu chuyện 2:
Có 1 cuôc thi hù dọa với yêu cầu ai làm cho khán giả sợ nhất là thắng.
Có 3 người: 1 Nhật 1 Mỹ 1 Việt Nam tham gia. Người Nhật bước lên rồi bất ngờ rút dao mổ bụng mình lôi ra bộ lòng. Một số người sợ đến ngất xỉu. Người Mỹ lấy súng trường bắn nát đầu mình óc văng tung tóe. Một số người ngất xỉu nữa.
Đến người Việt Nam anh ta đem mấy trái lựu đạn ra ném thẳng xuống khán giả. Toàn bộ khán giả lẫn ban giám khảo chen chúc nhau chạy -> Việt Nam vô địch



More...

Tuổi thơ và giấc mơ đời tôi

By

Tôi sinh ra trong 1 gia đình đầy bạo lực ngày bé hễ khóc nhè là bị trừng trị ngay!


Một khi phản kháng liền bị "đòn" nặng hơn
Cả nhà coi tôi chẳng khác gì cái bát cái đĩa vứt bừa thế này đây


Rồi thi thoảng cũng đem tôi đi chơi nhưng chẳng thèm đếm xỉa đến cái mạng tôi


Lại còn tiêm nhiễm cho tôi bao thói hư tật xấu


Làm tê liệt tâm hồn non nớt trẻ thơ



Cuộc sống đã dạy tôi từ nhỏ phải biết dùng vũ lực để tự vệ


Chị tôi vì được cả nhà cưng chiều nên thường chén hết phần ăn của tôi


Thế là trong lúc "cô nàng" ngủ say tôi tranh thủ báo thù


Bởi thế tôi bị đem đi vứt ở một nơi tít mù xa


Bỏ tôi lại trên mảnh đất hoang vu chăn cừu chuộc tội gậm nhấm nỗi đơn côi


Trong khi ấy chi tôi ở nhà mà học đòi mất nết


Cuộc sống đã bắt tôi phải ngẫm đến đời mình cùng những ước mơ


Cuối cùng tôi quyết định sẽ đi lên bằng chính đôi chân của bản thân bắt mọi người phi tôn làm Đại ca


Không biết đã bao đêm mất ngủ rít thuốc tìm phương kế


Ban đầu tôi đã trốn vào thành giúp người ta bán dưa để tạm duy trì cuộc sống


Sau thấy lão chủ hơi bị ki bo nên cóc thèm làm nữa


Rồi tôi phát hiện rằng đem bản thân mình ra bán kiếm tiền nhanh phải biết


Sau khi có tiền tôi liền thực hiện mục tiêu đã đề ra ---> làm đại ca xã hội đen


Khắc khổ luyện đòn tấn công


Bôn ba vài năm cuối cùng ước mơ của tôi đã thành hiện thực.
Lừng lẫy bốn phương - Đại ca xã hội đen

"ST"

More...

10 quán cafe lạ cần khám phá giữa Sài Gòn mùa nắng

By

Có rất nhiều lí do để bạn quyết định đến một quán cà phê. Ngày hè nóng bứng khám phá những quán cà phê là lạ của Sài Gòn cũng là một ý định thú vị bạn nhỉ!

Có rất nhiều lí do để bạn quyết định đến một quán cà phê. Một trong những lí do đầu tiên là... "nghe tên quán hay hay". Chính vì lí do đó mà các ông bà chủ quán ra sức tìm cho được một cái tên độc đáo. Nhiều cái tên đã có từ rất lâu trước khi quán chính thức ra đời. Nhiều cái tên quán đã trở thành thương hiệu như Bố già Trung Nguyên chuỗi cà phê Highland Paris Delly hay cà phê Hồ Con Rùa... Nhiều quán đã quen lâu nhưng mỗi lần nghe bạn vẫn thấy thích cái tên là lạ. Ngày Tết nhàn du khám phá những quán cà phê là lạ của Sài Gòn cũng là một ý định thú vị bạn nhỉ!

* Chưa đặt tên (65 Vườn Lài - Tân Phú): Nhỏ nhắn nằm hơi cao như trên một ngọn đồi nhỏ quán rất hợp với câu slogan: "Có thể bạn không đẹp nhưng ai đi ngang qua cũng ngước nhìn". Cái tên ngồ ngộ và không gian cũng ngồ ngộ không kém của quán. Có dịp bạn ghé và hỏi chủ quán xem bao giờ sẽ đặt tên chính thức cho quán nhé.

* Himiko (88 Huỳnh Tịnh Của - P3. Quận 3): Mỗi tuần đều thay đổi cách trang trí bên trong. Độc không? Himiko vừa là quán đồng thời là gallery của nhiều họa sĩ trẻ. Ưu điểm: thú vị mới lạ vắng lặng và nhỏ xinh.

* Trầm (145 Nguyễn Đình Chính Phú Nhuận): Như tên gọi của mình quán trong lành lặng. Được thiết kế như những nhà thủy tạ nhỏ ngồi ngắm nước chảy. Trầm là nơi để bạn trút bỏ những cơn giận dữ cáu kỉnh hay bực bội của mình. Đặc biệt giá cả rất dễ chịu.

* Hình Như Là (209B Nguyễn Đình Chính. P.11 - Phú Nhuận): Quán có thâm niên khá dài. Trước khi phong trào blog rộ lên ở Hình Như Là đã có những blog bằng giấy để cho bạn viết lan man đọc chơi và comment thỏa thích. Thức ăn ở Hình Như Là khá ngon và đa dạng. Không gian cũng be bé xinh xinh và rất thiên nhiên.

* Du Miên (48/9A Hồ Biểu Chánh - Phú Nhuận): Bạn sẽ không thể nào đọc đúng chữ Du Miên nếu nhận được tin nhắn từ bạn bè rủ đi cà phê. Nhiều người nghe còn nhầm vì rất ít khi gặp chữ du miên (tạm dịch là đi trong giấc ngủ hoặc đi dài đi mãi). Du Miên là sự kết hợp của nhiều phong cách: hiện đại cổ điển thiên nhiên... Du Miên có nhiều không gian cho bạn bè gia đình và cả những người bắt đầu hò hẹn nữa. Bạn có thể ghi được điểm vì đã đưa người ta đến một quán vừa đẹp vừa lạ đấy.

* Nirvana (37 Nguyễn Đình Chiểu - Quận 3): Đẹp gợi cảm giác hơi huyền bí vì cách trang trí nội thất rất xưa: đồ giả cổ những bức ngựa gỗ bức bình phong bằng đèn hột vịt sàn lót bằng gỗ dầu - một loại gỗ làm bằng cột đèn ngày trước... Có nhiều không gian khác nhau trong Nirvana bên trong huyền bí bên ngoài gần với cây cỏ thiên nhiên tiếng nước chảy... Tuy nhiên nếu bạn chọn ngồi bên ngoài gần những luồng xe chạy sẽ hơi ồn một chút đấy!

* Ibox (135 Hai Bà Trưng - Quận 1): Phong cách bôhêmiêng với rất nhiều màu sắc đỏ đen. Ở đây góc nào cũng thu hút sự tò mò của bạn. Tuy nhiên giá cả hơi... cứng. Bạn chỉ nên đến trong những ngày Tết khi túi của mình hơi đầy đầy nặng nặng thôi nhé.

* Yoko (22A Nguyễn Thị Diệu - P.6 - Quận 3): Đẹp độc đáo dành cho các bạn mê jazz rock rock n roll. Vào Yoko ban ngày bạn sẽ tận hưởng không gian... một mình một cõi. Nhưng nếu để đến nghe nhạc vào ban đêm bạn phải đi sớm vì rất dễ hết chỗ.

* Đất (343/5 Tô Hiến Thành - Quận 11): Mộc mạc xinh xắn với những bức tranh bằng đất sét những bàn ghế xinh xinh như bàn ghế trong những lớp mầm non. Đất có những bức tường đầy hoa rất đẹp có không gian thoáng nhiều gió nắng. Đặc biệt mì Quảng rất ngon và giá rất... học trò.

* Sérénata hay Khúc Ban Chiều (6D Ngô Thời Nhiệm - P.7 - Quận 3): Được thiết kế từ một ngôi biệt thự cổ đẹp yên tĩnh với rất nhiều tranh tượng gốm ban công đẹp với nhiều cây lớn hoa lá... Nhạc tiền chiến nhạc Pháp. Ban đêm bạn có thể nghe dương cầm. Đến Sérénata thỉnh thoảng bạn sẽ gặp rất nhiều gương mặt quen quen. Nhớ nhìn kĩ nhé nghệ sĩ Thành Lộc nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc nhà nhiếp ảnh Hải Đông... và những người mẫu xinh đẹp của anh hay ngồi ở đấy.

"Sưu tầm"

More...

Chuyện thường ngày: Xin không làm thượng đế!

By

- Bút Bi ơi tui có một cái đơn này đã viết xong nhưng không biết gửi đi đâu nhờ anh tư vấn giùm...

- Đơn gì?

- Đó là đơn xin... không làm thượng đế! Trời ạ cứ mang danh là thượng đế mà sao khổ quá xá trời. Này nhé lên xe về quê ăn tết thì bị bác tài với các chú lơ đối xử không ra con người; vào một siêu thị lớn nhất nhì thành phố mua hàng xong trả tiền sòng phẳng mà ra đến cửa còn bị bảo vệ lục tung dò xét như thể mình ăn cắp...

- Đúng là cái câu "khách hàng là thượng đế" cần phải xem lại. Nhưng chẳng ai duyệt cho anh được rút khỏi danh sách làm "thượng đế" đâu...

- Sao kỳ dzậy?

- Thì duyệt cho anh chuyện này rồi sắp tới vô vàn "ông chủ" xin làm "đầy tớ" mà không duyệt thì khó coi mà duyệt thì loạn à?

- ???

- Có gì đâu mà mắt chữ I mồm chữ O thế! Đơn giản bởi bây giờ nhan nhản cảnh "đầy tớ" đi xe hơi ở nhà biệt thự còn "ông chủ" thì khốn khổ trăm bề. Vì thế ai chả muốn "xuống cấp" làm "đầy tớ" như ông anh từ chối làm "thượng đế" vậy!

"Fanclup BÚT BI"

More...

Relax: Cuối năm đi xin việc

By

Công ty nước ngoài nọ đăng báo tuyển nhân sự có 3 thằng Việt Nam Lào và Thái Lan đến dự tuyển. Sau khi qua các phần thi về chuyên môn cả ba đều đạt cả...đến lúc bàn về vấn đề tế nhị nhất là chuyện lương bổng. Cha trưởng phòng tuyển dụng hỏi thằng Lào trước:

- Anh đề nghị mức lương của mình là bao nhiêu?
Nghĩ mình thân phận bọt bèo bằng cấp loại giỏi nhưng nhà nghèo lại đang cần việc làm để mưu sinh thằng Lào đề nghị mức lương mà nó cho rằng chắc chắn 2 thằng kia sẽ không thể chấp nhận được:
- Em chỉ xin 500 USD mỗi tháng thôi.

Đến lượt thằng Thái Lan. Nghĩ mình dù sao cũng đi du học ở Mẽo về bằng cấp treo kín người khỏi phải mặc quần áo tiếng Anh nói như Tây ... Vì vậy mức lương phải tương ứng với khả năng một chút phải gấp đôi thằng Lào:
- Tôi đề nghị cho tôi hưởng mức lương 1.000 USD mỗi tháng.

Đến lượt thằng VN vào phòng. Hỏi về mức lương thằng Việt Nam không ngần ngại phang luôn:
- Bác cứ cho em 1.500 USD một tháng đi.
Cha trưởng phòng tuyển dụng mắt lồi ra:
- Anh chỉ có vài năm kinh nghiệm làm việc bằng cấp không có Tiếng Anh thì "phọt phẹt" anh nghĩ sao mà lại đòi mức lương cao nhất trong 3 người?

- Dạ em tính thế này: Nếu được hưởng mức lương 1.500 USD mỗi tháng em chỉ lấy 500 thôi 500 gửi anh "uống nước" còn 500 em sẽ thuê thằng Lào nó làm.

Cheers

More...

Database error

ERROR From DB mySQL

DB Error: Database query failed!
» Error No: 1062
» Error detail: Duplicate entry '11700399' for key 'PRIMARY'
» Query: INSERT INTO bd_estore_online_users (id,store_id,sid,uid,username,usertype,ip,last_updated,last_page) VALUES (NULL,'4861','snlt724hbi96uhbgmi6501u1f6','0','Guest','0','54.161.49.216','2018-08-19 12:41:33','/ac14768/giai-tri.html')