LÒNG NGƯỜI LÀ GIẤY

By




Vì là giấy nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Tôi muốn được kể một câu chuyện:

Chuyện xưa kể rằng có một đạo sĩ nổi tiếng thần thông trong một lần ngao du sơn thuỷ thấy một phụ nữ đang quỳ bên một ngôi mộ mới vừa khóc vừa quạt. Lấy làm lạ đạo sĩ kia mới đến hỏi sự tình. Mới hay rằng người dưới mộ là người chồng vừa khuất của thiếu phụ.

Ngán thay trước khi chết có trăng trối lại rằng đến khi mộ khô thì người vợ trẻ hãy tái giá. Người thiếu phụ vì thế mới ở đây quạt cho mộ nhanh khô. Người đạo sĩ động lòng mới hoá phép giúp cho thiếu phụ ngôi mộ thoắt cái đã khô như những ngôi mộ cũ. Người thiếu phụ vui vẻ cảm ơn đạo sĩ để về nhà nơi người tình mới của mình mong đợi.

Người đạo sĩ về nhà đem chuyện kể với vợ của mình. Vợ của đạo sĩ chê cười người đàn bà kia thật bạc tình. Được một thời gian bỗng dưng người đạo sĩ mắc phải bạo bệnh liệt giường và tạ thế. Trước khi nhắm mắt mới trăng trối lại rằng hãy giữ quan tài đủ 7x7 là 49 ngày rồi hãy an táng. Người vợ khóc vâng lời.

Một ngày kia có một người xưng là học trò đến xin ở lại chịu tang người đạo sĩ. Dung mạo người học trò thật khôi ngô tuấn tú. Thế rồi chỉ 3 ngày sau người vợ đạo sĩ đã ăn nằm với người học trò.

Thế rồi được 7 ngày sau người học trò lăn ra ốm. Bệnh ngày một nặng. Mới nói với người vợ đạo sĩ rằng ta mắc phải bạo bệnh chỉ có ăn óc người mới khỏi được. Người vợ liền lấy vồ bật nắp quan tài định đập vỡ đầu xác chết để lấy óc cho nhân tình ăn.

Nào ngờ vừa bật nắp quan tài thì vị đạo sĩ tỉnh lại. Người thiếu phụ quay lại thì chàng trai trẻ đã biến mất tự khi nào. Mới hay đó là do phép thuật phân thân của người đạo sĩ cao tay. Người vợ xấu hổ quá mới tự tử mà chết.

Người đạo sĩ đó là Trang Chu (còn gọi là Trang Tử) cũng là một hiền triết của Phương Đông chúng ta. Câu chuyện đó câu chuyện "vợ thầy Trang Chu" lưu truyền gần 2000 năm để chê cười cái gọi là "lòng dạ đàn bà".

Ngày nay lại có chuyện anh đảng viên nọ sau khi "hoàn thành kế hoạch" (2 con) mới giấu vợ đi đình sản. Người vợ thì lại muốn sinh thêm con cho vui cửa vui nhà nên "tích cực cố gắng" mà mãi không thấy "kết quả". Người chồng vẫn giấu vợ thậm chí bởi vì cái khoản đình sản kia không ảnh hưởng đến khả năng đàn ông của anh nên anh lại còn làm ra vẻ tích cực "phụ giúp" vợ mình...

Thế rồi một hôm người vợ vui vẻ thông báo những "nỗ lực cố gắng" của 2 vợ chồng đã có "kết quả tốt đẹp" cô đã có thai 3 tháng. Choáng váng nhưng người chồng giấu đi để đi "kiểm định lại". Kết quả biểu đồ của anh là 0%... Cuộc tiểu phẫu đình sản đã thành công tốt đẹp.

Ấy cái câu chuyện thời nay cũng đang nói đến cái lòng dạ con người...

Lại có người lấy email giả để chính mình chat và "thử lòng" người chồng mà mình hết mực thương yêu. Để đến khi anh ta trở nên lạnh nhạt tình cảm vì cho rằng người vợ thiếu tin tưởng tình yêu của mình. Rồi lấy bạn gái của mình để thử chồng... và rồi rước đau khổ vào mình khi người chồng chẳng "trước sau như một"...

Còn bao nhiêu câu chuyện trớ trêu nữa mới đủ để chúng ta hiểu rằng
lòng người ta là giấy chứ nào đâu phải vàng đá... Vì là giấy nên sao ta cứ nghĩ là vàng để đem đi thử lửa? Đến lúc cháy mất rồi lại thất vọng lòng dạ bạc đen? Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên cái cần và nên làm là chúng ta phải nâng niu giữ gìn cho nhau để tránh khỏi nắng mưa của cuộc đời?

Sao ta không hiểu rằng bởi là giấy nên
đẹp xấu là do ta vẽ nên tốt lành là do ta viết nên mà thù hận cũng là do ta đặt bút. Sao ta không viết lời hay vẽ lấy bức tranh yên bình để xây dựng gìn giữ lấy cái hạnh phúc mong manh của gia đình?

Tôi chẳng cho cách làm của thầy Trang Chu là hay tôi chẳng cho người đảng viên kia là không có lỗi. Tôi cũng chẳng ủng hộ việc thử lòng của các chị thời nay với email và các phương tiện khác. Thời gian thì trôi đi nhưng lòng người thì vẫn vậy thôi vẫn là giấy... Mà đá cũng mòn vàng cũng phai huống hồ là giấy...

Người ta cùng là một người sao có lúc nhân từ đáng yêu lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình tôi thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau (phu phụ tương kính như tân - vợ chồng kính nhau như khi còn mới). Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau mang cái xấu để dành cho nhau như thế thì đồng sàng mà dị mộng người hiền lành mà đối xử với nhau như trộm cướp. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi nếu còn thương nhau chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu lòng con người là giấy.
Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư? Vậy nên nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa.

"Sưu tầm"

More...

From your Valentine

By


- Hàng năm vào 14 tháng 2 người phương Tây vẫn kỷ niệm ngày thánh Valentine tôn vinh tình yêu bất diệt. Nguồn gốc thực sự của nó dường như không ai còn nhớ chính xác hay đã có quá nhiều truyền thuyết thêu dệt quanh vị thánh rất gần gũi với nhân loại này.

Theo vài truyền thuyết để lại thánh Valentine là một linh mục sinh ra dưới đế chế La Mã. Hoàng đế Claudius đầy hiếu chiến khi ấy muốn xây dựng một đội quân hùng mạnh đã ra sắc lệnh: Cấm thanh niên trai tráng kết hôn.



Bất chấp chiếu chỉ của hoàng đế Valentine vẫn bí mật làm lễ se duyên cho các chàng trai cô gái. Ông bị bắt và bị hạ lệnh tống giam.



Các truyền thuyết khác cho rằng ngày Valentine là để tưởng nhớ St. Valentine một người La Mã cổ đại bị hành hình vào 14 tháng 2 năm 269 sau Công nguyên do không chịu từ bỏ đạo Cơ đốc.



Các nhà thờ La Mã ngày nay công nhận ít nhất 3 vị thánh khác nhau có tên Valentine tất cả đều tử vì đạo. Người ta cho rằng thánh Valentine bị bắt sau đó bị hành hình vì mắc "tội" cứu giúp con chiên đạo Cơ đốc thoát khỏi hình phạt hà khắc nhất tại các nhà tù La Mã.



Có một câu chuyện thú vị khắc họa tình yêu giữa Valentine và con gái người cai ngục. Mỗi ngày trong ngục Valentine đều viết thư cho người yêu. Và đến tận bức thư cuối cùng trước khi vĩnh biệt luôn luôn là dòng chữ "From your Valentine" (Gửi từ Valentine của em).



Cũng bởi thế nên ngày nay khi gửi tặng người yêu bưu thiếp người ta luôn viết "from your Valentine" như một cách để nhớ lại câu chuyện tình rất đẹp của vị thánh mà tất cả các trái tim đang yêu đều kính trọng.
"ST"
avatar

More...

Người ở thành phố lạ ngày cuối năm

By

Thì ra rét là như thế này đây. Tôi mặc bốn áo. Ngày trước khi ra em dặn: "Không cần sơ mi chỉ cần bốn áo len". Tôi bảo em cứ lo xa. Tôi mang theo hai chiếc áo ấm đã cũ sờn. Cũ sờn vì mười lăm năm nay không ai dùng đến chúng không ai bận tâm chải chuốt cho chúng. Suốt thời gian đó ở thành phố lúc nào cũng đầy nắng ấm áp và vui tươi. Mấy chiếc áo được dụi kỹ dưới tủ và có lẽ ở đó mãi mãi làm mồi cho gián nếu không có em đột nhiên xuất hiện nơi thành phố ướt át này. Với hai áo ấm mỏng manh ấy giờ tôi mới thật sự biết được thế nào là hạnh phúc.

Tôi hình dung ra rằng sẽ có lúc tôi phải cong người vì lạnh em sẽ dụi vào tôi mà kêu lên "đáng kiếp". Sương mù giăng giăng khắp lối và những hồ là hồ hiện ra như những tấm gương. Đường vắng vẻ và em ngồi sau sẽ giục "Nhanh nữa đi. Nhanh nữa".

Đó là tính cách của em ngây ngô mà độc đoán. Tôi lại không có thói quen tranh cãi về những điều cỏn con. Xét cho cùng tất cả mọi điều trên đời đều cỏn con cả trừ tình yêu. Mà tình yêu khi tranh cãi để được khẳng định thì còn gì nữa và như vậy em sẽ lại được dịp cong cớn lên. "Rối rắm!".

Ừ rối rắm thật. Tôi là một người lạ ở một thành phố lạ vào những ngày cuối năm. Đó là những điều kiện đủ để cho người ta trở nên lạ với chính bản thân mình. Trong mỗi người dường như có ít nhất là hai con người một để giao tiếp và một ẩn mình đâu đó. Tôi bỏ lại cái mặt hàng ngày của tôi ở cái thành phố quanh năm đều nắng ấy và đến đây với một khuôn mặt khác nồng nhiệt và yêu thương nhưng lại thấy rõ ràng nó đã trở nên lạ với chính mình nhiều rồi có lẽ do thời gian dài quá chăng.

Cuộc tình này được đằm thắm lên bằng thư từ và nhớ nhung. Tôi đã linh cảm rằng tình cảm sẽ mông lung và yếu ớt hơn nhiều nếu không có sự tham dự của kỷ niệm mà thư từ và mong chờ chỉ sống dựa vào kỷ niệm chứ chẳng tạo nên một chút hồn xác mới mẻ nào cả. Tôi ra đây mà lo ngay ngáy. Bao nhiêu ngày xa cách ấy tôi đã gầy đi nhiều đen đi nhiều yêu em hơn điên cuồng hơn. Em cũng thế. Cả hai mong chờ một cái gì đó yên tâm vì có ai đó đợi chờ mình. Nhưng lại lo âu nhiều về một sự đổi thay.

Tôi nói với em "Hãy trò chuyện với anh đi" bởi tôi cũng muốn biết tôi xuất hiện như thế nào nói năng như thế nào. Em nói "Thời gian xa nhau lâu quá đã hại chúng ta rồi". Em là người tỉnh táo và lạnh. Thời tiết ở đây hợp với người có tính khí ấy. Và những lời của em thật đến nỗi chúng có tính chất kết liễu ngay lập tức mọi vấn đề. Tôi vớt vát "Không vội vã được". Bởi vì tôi còn chưa nhận ra được tôi kia mà tôi cần phải thích nghi. Thành phố lạ mà lại vào những ngày cuối năm tất cả đó không phải là những điều bình thường. Nhưng em nói "Hết rồi" bằng cái giọng buông thõng hết sức đơn giản và đi... Tôi nhớ tôi đã chuẩn bị cho những ngày này như thế nào nhờ cậy người này người kia đỡ đần công việc cho mình và bỗng giận vì sự ngu xuẩn của mỗi người. Lúc thì quá tỉnh táo lúc thì quá ngu dại. Và sai lầm lớn nhất là xem chuyện tình cảm cũng giống như một thứ công việc nào đó như chuyện kiếm tiền dễ dàng như bỏ việc này tìm việc khác hết phi vụ này đến phi phụ khác. "Vậy thì thôi thì hết".

Thế là ngày cuối năm tôi trở thành người xa lạ hoàn toàn ở thành phố này. Mưa bắt đầu rơi từ sáng. Căn phòng tôi ở chen chúc những chiếc xe lấm lem bụi đất. Trên tường có treo hình một cô ca sĩ người Úc với chiếc mũi hếch lên trông có duyên lạ. Tôi nằm một lát và ngấm dần sự trống trải của ngày. Mắt tôi ráo hoảnh và tất cả mọi thứ âm thanh từ đầu phố đến cuối phố thong thả lọt vào tai rõ đến rùng mình.

Chú bảo "Có gì đâu mà buồn. Yêu đương là thứ vặt vãnh không có đứa này thì có đứa khác. Điều chủ yếu là làm sao để không chọn lầm người". Tôi nói "Yêu là yêu nào có phải đi chợ đâu mà chọn với lựa". Chú nói "Thôi đi ăn thịt chó đi. Xả xui". Rồi trong mưa lằng nhằng chú chở tôi ra quán đầu đường nơi trước mặt có một cái thành dài chạy ngang mà tôi cứ tưởng là đê nhưng đơn giản đó chỉ là một bức tường lớn không hơn không kém. Cái đĩa đầy ắp thịt đỏ hồng. Chú nói "Dồi này riềng này...". Mọi người ăn xì xụp không ngẩng lên. Có cả cháo nữa và chú hỏi tôi có muốn ăn không. Ngoài trời mưa lất phất rơi. Trời nặng trìu trĩu. Lúc này ở cái thành phố đầy nắng của tôi bạn bè lên lịch kín mít giờ nào làm gì thảy đều ghi rõ ràng cụ thể ăn uống và hát hò thâu đêm suốt sáng. Ngày cuối năm mà. Ai mà chẳng có đôi chút nghĩ ngợi gì đó vào cuối năm. Người nghĩ được thì nghĩ nhiều. Người không nghĩ được thì chơi nhiều sao để quên được một ngày vui mà mình không vui. Mà ăn được thì dễ quên được nhiều chuyện. Trời ren rét này cứ ăn thật nóng vào thật đẫy vào uống nhiều vào khệnh khạng khề khà rồi về nhà lăn quay ra ngủ là quên hết không phải buồn bã gì. Chú cứ huyên thuyên "Mày có để ý họp hành hội nghị gì người ta cũng chọn sau rằm không. Vì lúc đó ăn thịt chó mới hay mày ạ". Mưu sự tại nhân thành sự tại thiên là thế chăng. Cuối năm này tôi không thiết tha cãi nhau làm gì. Suốt một năm lăn mình ra làm cái này cái kia gặp người này người kia cũng chỉ mong được một cái gì đó có một ai đó. Rốt cuộc tất cả đổi được một ngày cuối năm quá sức trống trải quá sức mưa và quá đỗi một mình. Thế chẳng đã quá hay ho rồi sao. Người ta nói tôi hiền lành quá. Giá mà thô bạo hơn một chút lạnh hơn một chút có lẽ mày đã thành công hơn. Tôi nghe ông chú oắt con nói mơ mơ màng màng. Sao chú biết nhiều thế nhỉ nói nhiều thế nhỉ. Cả những điều về tôi mà tôi chưa rõ nữa là.

Trưa trầy trưa trật không có nắng mà trời chợt sáng chói chang. Đi ngang hồ chợt thấy hai anh chạy xe đạp một anh áo xám một anh áo đen cả hai đều là áo bông quẹt nhau một tí. Hai vị nhảy xuống xe gầm gừ rồi té tát mắt long sòng sọc. Chú đứng dạng hai chân tay làm loa gọi to: "Thằng áo đen sai rồi". Áo đen quay lại chưa kịp định thần thì áo xám thừa cơ lên xe đi mất. Chú cười "Nhiều chuyện tưởng như lớn lắm nhưng thật chẳng ra cái chó gì cả. Một phát là êm ru". Áo đen dựng xe lên lủi thủi đi. Tôi nhìn ông chú đang ngoác miệng ra cười mà nhủ thầm một lũ điên.

Sắp đến giờ làm việc trở lại rồi mà cả dãy phố vẫn còn đông đúc người ngồi. Hơi người hơi nước phả lên nghi ngút. Mấy cô nhân viên cửa hàng áo váy xanh sẫm xinh xắn như những chiếc lá rét thế này mà vẫn cứ phong phanh. Chỉ vì cái đẹp. Linh không phong phanh nhưng cũng đẹp. Áo bông choàng kín cổ khăn choàng kín tai chỉ thấy có mỗi đôi mắt lúng liếng bên này bên nọ mà vẫn đẹp. Ở thành phố mấy triệu dân mà đi đâu ra đường tôi cũng ngong ngóng cô. Một người chạy xe vù ngang tóc phất lên một thoáng cũng ngỡ là Linh. Chú nhìn chằm chằm vào cái mặt ngơ ngác của tôi bực mình "Quên nó đi".

Tôi về phòng đầu như chuông gõ bong bong. Đâu như tôi còn một vài ngày nữa ở thành phố này. Tôi đã định về ngay nhưng chú nói "Không có con bé ấy là mày vào ngay à. Còn bà con đâu chú bác đâu. Không quan tâm à? Hèn". Tôi rút lại ý định nhưng vẫn cảm thấy nặng nề vì ngày giờ trôi chậm chạp quá. Nhưng lạ thay lại không thấy điên đảo nhiều. Như những lần trước người ta cắt đứt với mình hay mình cắt đứt với người ta đều là một biến cố lớn một tuần không ăn một tuần không ngủ. Còn bây giờ thảng mới có buồn ghé qua một chút. Rõ là hai đứa chẳng có kỷ niệm gì nhiều chỉ toàn thư từ và hứa hẹn suông. Tôi thấy mình dường như trở nên chai lỳ hơn rồi. Có ai đó từng nói "Mất cảm xúc là mất nhiều đấy". Có lẽ nào tôi lại thay đổi nhanh như thế được. Tôi để nguyên giày nằm lên giường chăn vắt ngang bụng nhắm mắt lại nghe tiếng chợ chiều lao xao ngoài ngõ và tự nhủ nào liệu có vô tư đến mức mà ngủ ngay được không.

Tôi thức dậy khi trời đã tối. Mọi người ăn cơm mà không gọi tôi. Tivi sáng lóa báo cho tôi biết đã khá tối rồi. Tôi lò dò ra hỏi "Có ai ghé hỏi cháu không ạ?". Mọi người đồng thanh đáp "Không chẳng có ai". Tôi nghe có một nỗi tuyệt vọng chụp xuống đầu mình. Tự nhiên tôi nhớ Linh quá da diết. Em cũng ở trong thành phố này thôi lại một mình vậy mà em không tới. Em làm thế để làm gì không ai vui sướng cả. Tôi nhìn tôi qua kính tủ thấy mặt mình như dài ra thấy mình sao mà hèn thế bị động và lại phụ thuộc nữa y như một cái nợ cho mọi người. Có lẽ do tôi không có việc gì làm. Không công việc đời sống như bị xáo tung cả lên tôi như cây bị bật gốc không xác định được gì. Tôi cần phải về lại thành phố của mình càng sớm càng tốt. Phải thế thôi. Bà vào nói: "À quên có anh Lực gọi đến. Khuya anh ấy sẽ ghé lại". Tôi mừng rơn. Anh Lực bốn mươi tuổi thủy thủ lâu lâu mới về thành phố một lần. Anh có bà con xa lắc gì đó với tôi mà càng giải thích càng rối rắm. Có điều anh rất thân thiện nên nhiều người biết nhiều người nhờ vả.

Tôi ngồi chờ anh. Mưa mỗi lúc một dày và lạnh buốt. Bà có vẻ đắc ý "Không có gì thì ít ra cũng còn có rét để mang về. Rét ngọt đấy. Cháu dịch được chữ ấy không". Tôi nói cháu chịu và liếc đồng hồ. Mười giờ. Không khéo lão này không đến. Mười một giờ bà vừa khép cửa bảo "đi ngủ" thì anh Lực bấm còi tin tin ngoài cổng tiếng xe vang cả một góc phố. Tôi hét "đi đâu?". Anh hét "đ đón giao thừa". Tôi leo lên chui vào tấm áo mưa ướt lẹp nhẹp của anh và xe phóng vút đi.

Anh chạy vòng vèo và giải thích cũng vòng vèo. Tôi nghĩ sẽ không kịp giao thừa mất. Anh nói còn sớm và rẽ tắt ngang dọc đi đón một em gái tròn quay như hạt mít. Cả ba chạy như ma đuổi mưa quất vun vút vào mặt. Tôi lại nhớ Linh nhưng với thái độ khinh khỉnh rằng bây giờ tôi có thể làm được một cái gì đó rồi đây.

Mọi người chờ đón giao thừa trong một ngôi nhà sang trọng đèn mờ ấm áp có cả bánh và rượu. Ở đó trong một góc Linh ngồi tay cầm ly rượu mặt tai tái tóc cô đen nhánh lốm đốm nước. Kim đồng hồ nhích dần nhích dần mười hai giờ. Vậy mà em viết cho tôi nói không bao giờ em dám về quá mười giờ rằng em cặm cụi làm cặm cụi đi đi về về. Anh Lực nói "Nào rót rượu ra". Ly của tôi sóng sánh trào ra ngoài. Chủ nhà bảo. "Chưa uống đã say à?". Tôi nói vì lạnh đó thôi. Ai đó mở nhạc lên nhạc của ABBA. Chúc mừng năm mới. Mọi người cụng ly nhau. Tôi cũng cụng ly. Cô bé của anh Lực mới nhấp một ngụm đã chuếnh choáng. Anh Lực đến bên Linh nói "Năm mới chúc anh chị hạnh phúc". Thời gian dài quá đã hại chúng ta rồi em đã chẳng nói thế sao. Với một khoảng cách xa vời vợi từng ấy thời gian dằng dặc ấy có gì mà không đổi thay được. Đứng bên anh ta tôi chẳng là một cái gì cả. Anh ta trầm tĩnh tự tin. Anh ta nhấp từng ngụm một. Anh ta biết thưởng thức rượu. Biết cuộc sống sẽ trôi đến đâu biết điều gì sẽ đến để mà đón đầu nó. Còn tôi mãi đuổi theo luôn luôn đuổi theo mà chưa bao giờ dừng một chút để nghiệm lại mình. Anh ta cầm tay Linh nói "Khuya rồi chúng tôi xin phép về". Linh đứng lên khép nép. Chỉ khép nép thôi cũng không cần nói gì nhiều. Anh Lực cứ mải lo vỗ về cô bé "Anh sẽ đưa em về ngay". Cả bọn ngồi lại một lát xem Carraras Domingo và Pavarotti hát theo kiểu tung hứng. Tôi xem những giọng ca thế kỷ ấy mà không thấy gì không nghe gì. Lúc này ngoài trời mưa lớn lắm rét ghê lắm đường lại xa em sẽ lạnh. Em chẳng đã viết cho tôi rằng em không chịu được rét em phải mặc cả bốn chiếc áo lông là gì.

Anh Lực thả cô bé đầu ngõ dặn dò đâu đó cho ngày mai rồi lên xe. Suốt phố toàn đèn vàng không một bóng người tôi lặng lẽ sau xe anh không nghĩ gì không thấy lạnh chỉ thấy mưa giờ đã thành sợi quất vào mặt đều như rây hạt. Anh Lực rón rén mở cổng một cái cổng gỗ hẹp. "Ngõ có mười bảy nhà" anh thì thào. Anh ngồi lên xe chân chuồi nhè nhẹ len lỏi qua lối đi áp sát bởi hai vách ẩm ướt đầy rêu và tối om như một đường hầm. Tôi đi theo sau chân dò dẫm từng bước nghe mưa gõ đều đều trên mái.

Nhà anh ở cuối cùng như một cái cột đèn ba tầng. "Tổng cộng được năm chục mét vuông" anh tự hào. Tôi nói "Tốt quá". Anh nói "Nhiều người đến hỏi giá rồi đấy". Tôi cảm thấy dường như anh bắt trúng đài của tôi rồi. Tôi sợ theo thói quen sẽ lao vào nói những chuyện kinh doanh vô bổ quanh cái cột đèn này nhưng lúc này tôi hoàn toàn không muốn nói chuyện gì liên quan đến làm ăn hay tiền bạc tôi nói "Buồn ngủ". Anh bung chăn ra dặn "Nằm ngược đầu cho đủ chỗ". Tôi mở cửa ra hiên cái hiên hẹp và ướt đẫm nước. Những mái nhà xung quanh nhỏ như có thể đo được bằng tay. Xung quanh ăng ten lô nhô chĩa lên trời như những mảnh vụn của một thứ đồ chơi bằng que nào đó bị bỏ quên.

Nước mưa từ trên nhỏ xuống từng giọt từng giọt chậm rãi. Tôi ngước nhìn trời đen thẫm. Tôi đã đi hơn một nửa thời trẻ. Tôi không mong đợi ngày này nhưng nó cũng đến. Không có gì khác với hôm qua vẫn rét vẫn mưa nhưng đã là ngày của một năm mới rồi.
Phan Triều Hải

More...

Câu chuyện chiều cuối tuần: Đố bạn "tình yêu" là gì?

By


Một chàng trai đưa cô bạn gái thân vào quán uống nước. Sau khi người phục vụ đặt hai cốc nước trắng lên bàn và đợi thì cô gái chợt đặt ra một câu hỏi:

- Đố bạn " Tình Yêu " là gì ?

Chàng trai mím cười quay sang cô phục vụ và nói:

-Chị cho em một ấm trà một cốc cà fê đen một cốc cà fê sữa một ly rươu vang và một ly sâm panh.

Sau khi mọi thứ đã được mang ra chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên.

Anh ta nói:

-Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nươc thứ ba thì sao ?

Tình yêu không như ấm trà này bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu.

Anh ta lại nhấp một ngụm cà fê đen và nói:

-Tình yêu mang hương vị của cốc cà fê này lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần vào mỗi người.

-Nhưng tình yêu không như cốc cà fê sữa. Uống cà fê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngọt vị ngọt của nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không như vậy.

Dứt lời anh ta đổ cốc cà fê ấy đi và nói:

-Tình yêu như ly rươu này nó thật nồng nàn ấm áp và êm đềm.

Anh ta lại uống ly sâm panh

-Không ! Tình yêu không thể là thứ nước khai vị chua loét này được.

Chàng trai lo lắng vì không tìm được câu trả lời. Bất chợt anh ta nhìn thấy cốc nước trắng trên bàn. Anh ta reo lên.

Đúng rồi hãy nhìn cốc nước kia nó thật tinh khiết và giản dị. Rượu cà fê và trà cũng phải bắt nguồn từ nước. Tình yêu cũng như vậy cái nồng nàn ngọt ngào êm đềm và cay đắng cũng phải xuất phát từ lòng chân thành và những điều giản dị nhất. Bạn ạ !

Tình yêu là cốc nước trắng.

Cô gái ngồi im đôi mắt mở to. Và rồi cô từ từ nhấc ly nước lên và từ từ đặt vào tay chàng trai.

Chàng trai đã hiểu rằng anh ta đã có một câu trả lời đúng...
"ST"

More...

Cây Lá và Gió

By

"Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó... đầu tiên hãy yêu người đó trước đã"


Cây

Lý do tôi được gọi là cây là vì tôi thích vẽ cây một thời gian dài tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học trong số đó có một người tôi rất mến rất mến nhưng lại không có can đảm để quen cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp không có những ngón tay thon dài không có một ngọai hình nổi bật cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.
Tôi thích cô ấy thật sự thích cô ấy tôi thích sự ngây thơ thích nét tinh nghịch thích sự dễ thương thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó...

Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới cô ấy rất bối rối nhưng cũng chỉ cười và nói "cứ tự nhiên" trước khi chạy đi. Ngày hôm sau mắt cô ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết cô ấy ngồi khóc một mình trong lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ ...và tôi đã ngồi nhìn cô ấy khóc hơn một tiếng

Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một lần hai người đã cãi nhau tôi biết theo tính cách của cô ấy cô ấy chắc chắn không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng cô ấy cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock tôi đã không quan tâm đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình

Ngày hôm sau cô ấy vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra tôi biết cô ấy bị tổn thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết tôi cũng đau như cô ấy vậy.

Khi tôi chia tay với người bạn gái thứ 5 tôi đã hẹn hò với cô ấy sau khi đi chơi được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy cô ấy nhìn tôi và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác. Tôi biết người đó là ai người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài một người con trai rất dễ thương năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.

Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào tôi chỉ cười và chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững nổi nữa giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi Tôi không thở nổi muốn hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống tôi gục ngã và khóc.Đã bao nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho cảm giác của cô ấy?

Sau khi tốt nghiệp tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi 10 ngày sau đó  "lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá lại"




Suốt thời còn học dự bị đại học tôi rất thích đi nhặt lá tại sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị tôi luôn ở rất gần một người con trai không phải là bạn trai đâu... chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không thể có - Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời giống như là cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay tôi chưa kịp vui mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác
Tôi thích anh ấy và tôi biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện? Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua tim tôi đã vì anh ấy mà tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì biết sở thích của anh ấy nhưng tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể nào mở lời được.
Trừ việc đó ra tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy quan tâm anh ấy chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh ấy sẽ thay đổi và yêu tôi kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm muốn anh ấy gửi tin nhắn cho mình... Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào anh ấy cũng sẽ dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang tôi tự hỏi liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau sự tổn thương và nỗi ám ảnh đã theo tôi suốt 3 năm.
Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp một chàng trai nhỏ hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình cảm với tôi anh ấy như một cơn gió cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó dựa dẫm ban đầu tôi thấy hơi khó chịu nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm tôi hạnh phúc có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn...cho nên cuối cùng tôi đã rời cây nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở lại.

Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở lại??


Gió

Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá bởi vì cô ấy quá dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh một cơn gió có thể cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi chơi đá bóng. Suốt thời gian đó cô ấy luôn ngồi đó một mình hoặc với những người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy khi anh ấy nhìn cô ấy tôi lại thấy nụ cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi giống như cô ấy thích nhìn anh ấy vậy.

Một ngày cô ấy không xuất hiện nữa tôi cảm thấy như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc đó cảm thấy như là khó chịu lắm vậy bữa đó đội trưởng cũng không tới tôi tới lớp của 2 người đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau tôi thấy cô ấy trở lại bình thường vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười tôi viết một lời nhắn và đưa cho cô ấy cô ấy hơi ngạc nhiên cô ấy nhìn tôi cuời rồi nhận mảnh giấy. Ngày hôm sau cô ấy xuất hiện đưa tôi mảnh giấy rồi đi

"Trái tim của chiếc lá quá nặng nề gió không thể thổi đi được đâu"
"Không phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời khỏi cây"
Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích tôi. Trong vòng 4 tháng tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20 lần . Mỗi lần như vậy cô ấy đều chuyển đề tài nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi đã quyết định muốn có cô ấy tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn gái của tôi.
Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi hỏi cô ấy "em đang làm gì vậy sao em không nói gì hết vậy" cô ấy nói " Đầu của em đau lắm" "hả?" "đầu em đau lắm" cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng đón taxi đến nhà cô ấy khi cô ấy vừa ra mở cổng tôi ôm ghì cô ấy vào lòng....và từ hôm đó...chúng tôi là một cặp

Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì cây đã không giữ lá lại?

-------------
(ST)

 

More...

Chuyện ngày Chủ Nhật: Cho nhận và camera

By

- Một buổi sáng bình thường ở một phòng bệnh nhân điều trị nội trú tại bệnh viện mắt nọ: người thì tiêm người tra thuốc hoặc cặp nhiệt độ theo chỉ dẫn của y tá. Bất ngờ vị bác sĩ bước vào bảo: "Người nhà bệnh nhân giường số 42 chuẩn bị tiếp nhận tài trợ. Mười phút nữa sẽ có người đến trao". Tin vui lạ đang được các người bệnh trở mình chia sẻ với nhau.

Đúng giờ một tốp người đến gồm chủ nhân của món tài trợ và một "êkip truyền hình". Họ bước vào cả phòng lặng im. Chiếc camera được dựng lên hướng ống kính về phía giường bệnh số 42. Ở đó có một bà mẹ nông dân và một đứa con trai 13 tuổi đang chờ mổ thủy tinh thể. Nó đang chờ ánh sáng và chờ đến một ngày được đến lớp như bạn bè cùng trang lứa.

Một sự bắt đầu hết sức nhanh chóng:

- "Bây giờ chị hãy tường trình những nét cơ bản về hoàn cảnh gia đình mình" anh chàng quay phim vừa nói vừa chĩa micro về phía người mẹ. Người mẹ ấp úng diễn đạt từng câu chữ trước chiếc camera vô cảm và trước ánh mắt đổ dồn của nhiều người. Chị run giọng có lúc nghẹn lại.

- "OK! Phiền chị nói lại lần nữa để chúng tôi ghi âm và hình cho nét. Nói to lên chút nữa!"- vẫn là sự hướng dẫn của anh quay phim. Nỗi khổ của một góa phụ chuyện mấy sào ruộng cấy thóc hay mất mùa chuyện con bò đẻ ra con bê được hai tháng tuổi đã phải bán để trả tiền nợ vay nóng trong nỗi lo toan của cuộc sống... được lặp lại. Một sự tủi thân có thật không thể khác.

- "Bây giờ chị hãy nói rõ ràng vào nhé: Với hoàn cảnh như thế mẹ con tôi may mắn gặp được bà B giám đốc công ty X. Cũng rất tình cờ tôi gặp bà ở hành lang bệnh viện khi bà đến thăm người nhà. Tôi chân thành cảm ơn...". Chị nói theo lần này ít lạc lối ngôn từ hơn như một học trò cẩn trọng đọc một bài thơ giữa lớp.

Tiếp đó là hình ảnh bà B đứng trước ống kính trao số tiền 2 triệu đồng cho hai mẹ con. Một "sự kiện" diễn ra ngon lành như một kịch bản sẵn có. Mất chừng dăm phút. Nhưng điều gì không nằm trong kịch bản đã khiến người mẹ ấy phải nghĩ và khóc khi nhóm người tài trợ - truyền hình ra về?

...Những giọt nước mắt không thể kìm nén người mẹ ôm lấy đứa con: "Ước chi đừng có... truyền hình!".

Ước chi đừng có... truyền hình! Chợt nghĩ đến những đồng bạc lẻ mà ai đó cho một kẻ ăn xin qua đường. Họ cũng cho và nhận và có cả sự lãng quên thanh thản...

"Theo Tuoitre"

More...

Ác giả ác báo

By

 Đoàn tàu chuyển bánh. Những ánh điện từ nhà ga Sochi nhấp nháy ngoài cửa sổ. Nikolai Petrovitch Sokolovski đặt chiếc vali nhỏ màu đen của mình vào trong góc rồi xếp nó lên ngăn hành lý phía trên.
Ông ta kiểm tra các ổ khóa vali và để cho yên tâm ông ta còn giật giật các ổ khóa vài lần; lấy cái áo mưa của mình phủ lên chiếc vali; sau đó đến ngồi bên cửa sổ.
Một tiếng đồng hồ trôi qua quang cảnh ven biển chạy dài qua ô cửa sổ làm Sokolovski chán ngấy ông ta quyết định bước ra ngoài. Nhìn ra cửa sổ hóa ra là một nhà ga lớn. Đoàn tàu bắt đầu giảm tốc. "Nhà ga Lazarevski" - Sokolovski đọc.
Bondar Aleksandr sinh năm 1972 tại Krasnodar Nga; đã học khoa báo chí Trường đại học tổng hợp Kuban và khoa tiếng Nga và văn học tại Trường đại học Nhân văn Moskva sau đó học hai năm văn học Nga tại Trường đại học tổng hợp Toronto Canada.
Bondar Aleksandr từng làm phóng viên cho báo Krasnodar và báo Sochi nhưng từ năm 1995 anh chuyển đến sống ở Canada. Anh viết nhiều truyện ngắn truyện vừa (Những đứa con trai của thành phố chết Trên những tàn tích thành cổ Những kẻ báo thù xấu xa...) tiểu thuyết (Thời gian của mặt trăng đen Đĩ đực...) và nhiều tác phẩm khác. Tác phẩm của anh được đăng tải trên các báo và tạp chí của Nga và ở Bắc Mỹ như Thiên Nga (Boston) Ngôn từ tiếng Nga Mới (New York). Từ năm 2003 anh trở thành hội viên Hội Nhà văn Bắc Mỹ.
Truyện Ác giả ác báo được lấy từ tạp chí Xamizdat (Nga) tạp chí trên mạng đăng tải khá đầy đủ những tác phẩm của Bondar Aleksandr.
Đoàn tàu dừng lại Sokolovski bắt đầu quan sát sân ga ông ta đã đi qua ga đây nhiều lần nhưng chưa lần nào rẽ xuống nhà ga này. "Hẳn là một nhà ga đẹp - lần nào ông ta cũng thầm nghĩ vậy - Giá mà được sống ở đây thì hay biết mấy".
Bỗng nhiên ông ta nhìn thấy một người còn khá trẻ xuống mua thứ gì đó trong một kiôt của nhà ga và bước rất nhanh trở lại tàu.
- Sergei! - Sokolovski gọi và vẫy vẫy tay.
Người ấy ngẩng đầu lên nhìn.
- Anh Sokolovski phải không?
Đúng lúc đó đoàn tàu lại bắt đầu chuyển bánh. Sergei nhảy thật nhanh lên bậu cửa toa tàu hai tay bám vào hai mép cửa. Đoàn tàu chuyển bánh. Sergei bước vào bên trong toa.
- Cậu cũng đi trên chuyến tàu này à? - Sokolovski ngạc nhiên hỏi khi Sergei tiến gần lại chỗ mình.
Sergei còn trẻ trông vẻ ngoài khoảng 30 tuổi mái tóc đen cắt ngắn mặc một bộ quần áo với đường may cắt khéo. Một thời gian anh ta từng làm việc dưới quyền Sokolovski trong công ty của ông. Từ đó đến nay cũng vài năm trôi qua hình như ba hay bốn năm gì đó Sokolovski không nhớ rõ. Bây giờ họ đang đứng đây và nhìn nhau ra chiều thú vị.
Sergei mỉm cười giang tay ra.
- Đúng là quả đất tròn phải không.
- Cậu cũng về Moskva à?
- Thì còn đi đâu nữa!
- Nghỉ ở Sochi à?
Sergei gật đầu.
- Còn anh?
- Tôi đi công tác. Ký được một hợp đồng nên tôi có thời gian để nghỉ ngơi. Mà nói chung tôi thường đi nghỉ ở Hi Lạp hoặc ở đảo Cyprus...
Sergei gật đầu mỉm cười.
- Mỗi người mỗi cảnh...
- Cậu muốn vào buồng tôi không - Sokolovski mời - Chúng ta cùng ngồi... Mà ngồi không trên tàu thật chán.
- Sẵn sàng.
Họ quyết định uống để mừng cuộc hội ngộ. Trên bàn trong buồng của Sokolovski có một chai vodka Smirnov và hai chiếc cốc nhựa nhỏ. Cũng có một chút đồ nhắm. Họ bắt đầu chuyện trò. Họ nói về nhiều chủ đề: về các cuộc bầu cử tổng thống trong tương lai về Chesnia về Nam Tư. Khi chai rượu đã vơi phân nửa Sokolovski quan tâm hỏi:
- Thế giờ cậu làm gì?
Sergei hơi bối rối đưa mắt nhìn cái cốc không và lấy các ngón tay xoay xoay nó.
- Tôi làm ở Bộ Tài chính giữ một vị trí nhỏ thôi.
- Vị trí gì?
Sergei gãi gãi tai.
- Xin lỗi anh công việc của tôi rất bí mật tôi không thể tiết lộ cho anh biết được...
Rồi anh ta nhìn Sokolovski không chớp mắt. Ông này khoát tay ra chiều hiểu biết.
- Không sao.
Bản thân Sokolovski cũng từng làm ăn rất mờ ám nên ông ta chân thành mến mộ những người kín tiếng. Sergei với tay lấy chai rượu và không vội rót rượu vào cốc.
- Cậu đợi tôi chút nhé - Sokolovski đứng dậy - Tôi phải ra ngoài một lát.
Ông ta do dự trong một giây sau đó gỡ tấm áo mưa ra với tay lấy chiếc vali trên ngăn để đồ rồi bước nhanh ra ngoài. Khoảng năm phút sau thì Sokolovski quay trở vào. Vẻ mặt ông ta trông rất bình thản và yên tâm. Sergei vẫn ngồi đợi và đang chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Anh Sokolovski - anh ta đăm chiêu nói - tôi muốn hỏi ý kiến anh một việc.
Anh ta đút chai rượu vào trong góc và ngả người về phía trước khi nhìn qua cửa sổ thấy các bờ biển tối đen chỗ thì như thể chạng vạng chỗ thì sang sáng dưới ánh trăng tháng tám.
Sokolovski đặt chiếc vali vào đúng chỗ cũ và lại lấy áo mưa của mình phủ lên nó. Sau đó ông ta ngồi xuống đối diện với Sergei hơi ngả người ra và đặt hai tay trước bụng.
- Anh là người năng động giàu kinh nghiệm - Sergei bắt đầu - tôi coi trọng ý kiến của anh. Tôi muốn anh cho tôi một lời khuyên. Đơn giản là một lời khuyên.
Sokolovski gật đầu và tỏ ý sẵn sàng lắng nghe.
- Trong công việc của tôi tôi thường buộc phải làm những gì mà tôi không muốn làm. Nói thế nào cho anh hiểu bây giờ... - Sergei nhún vai - Lương tâm tôi cắn rứt... Thế mà tôi vẫn buộc phải làm... Anh có hiểu tôi không?
Sokolovski gật đầu.
Sergei lục tìm trong các túi và lấy ra một bao Marlboro. Anh ta rút ra một điếu và đưa lên miệng. Sau đó sực nhớ ra là ở đây cấm hút thuốc anh ta bỏ điếu thuốc xuống mặt bàn.
- Điều quan trọng - Sokolovski nói - là kiếm được tiền. Tiền phân biệt một người đàn ông với một con đực. Tiền khiến ta trở nên tự do và độc lập. Bởi vì cái nghèo ấy mà là điều đáng sợ nhất trong cuộc sống này. Cái nghèo biến cậu thành kẻ yếu đuối mà người ta tha hồ chèn ép và ấn đầu ấn cổ. Tiền lại nâng cậu lên đỉnh cao của thế giới làm cậu trở nên tự do.
Bởi tự do là gì? Là quyền hành đối với những người khác. Loài người là những con mãnh thú và những con sói núi độc ác. Chúng liếm giày và ăn thịt những kẻ yếu hơn mình. Không thể có bình đẳng giữa những người bình đẳng. Sự ngu ngốc tràn ngập. Tự do... tự do vì thế chính là khi những người khác phủ phục dưới chân cậu. Mà tiền lại cho cậu cái tự do này. Điều quan trọng là thế đấy.
Còn tội lỗi... tội lỗi cũng chạy vào nhà thờ làm vấy bẩn nhà thờ. Cậu cần gì nghĩ đến tội lỗi. Và còn nữa... Cậu phải hiểu một điều quan trọng nhất trong cuộc sống này cậu cần phải hiểu nếu muốn sống và sống một cách bình thường. Đó là loài người trên thế giới này được chia thành hai phần bất bình đẳng: những người tháo vát và những kẻ ngù ngờ. Tự cậu hãy quyết định xem cậu muốn trở thành ai. Những người tháo vát sống còn những kẻ ngù ngờ tồn tại. Nó đã là như thế và sẽ là như thế. Đạo đức danh dự lương tâm đều do những người tháo vát nghĩ ra hết.
Sergei chăm chú lắng nghe. Sokolovski tiếp tục:
- Họ còn nghĩ ra cả tôn giáo. Cần phải giải thích cho những kẻ ngù ngờ biết vì sao chúng sẽ không bao giờ được sống như những con người và chúng cần phải thỏa hiệp với điều này.
Sergei bối rối.
- Nhưng chúng ta có lẽ không nên làm rối tung tôn giáo lên ở đây thì tốt hơn?
Sokolovski xua tay.
- Nhưng xin lỗi cậu. Không ai có thể trở về từ thế giới bên kia mà cũng chẳng ai nhìn thấy Chúa Trời cả. Hay có thể là tôi nói không đúng?
Sergei nhún vai.
- Có lẽ anh nói đúng.
- Thế đấy - Sokolovski căng thẳng cởi các khuy áo bên trên - ông ta cảm thấy ngột ngạt - Tất cả các ông vua các nhà quí tộc những người thống trị đều là những người tháo vát còn những người phục vụ họ những đầy tớ những nông nô những nô lệ là những kẻ ngù ngờ. Những người tháo vát nghĩ ra luật pháp. Họ nghĩ ra cho những kẻ ngù ngờ vốn muốn nghe theo tôn giáo.
Luật pháp luôn luôn và ở khắp mọi nơi bảo vệ cho những người tháo vát và bảo vệ họ khỏi những kẻ ngù ngờ. Những kẻ ngù ngờ không thích tất cả điều này và chúng tạo ra các cuộc lật đổ mà rốt cuộc cũng quay trở về với cái máng lợn của ông lão đánh cá. Nhưng một số kẻ thông minh hơn trong số đó đã vươn mình lên cao và trở thành những người tháo vát. Tất cả lại trở về như trước.
- Nhưng nghệ thuật văn học - Sergei cố gắng phản bác - lại luôn luôn dạy rằng cái ác cuối cùng tất bị trừng trị và người ta nên hành động theo lương tâm...
- Nghệ thuật cũng là một phát minh của những người tháo vát - Sokolovski đứng dậy khỏi chỗ ngồi - Nó còn là một cái bẫy giăng ra cho những kẻ ngù ngờ. Cậu hãy tự nhìn xem: nghệ thuật luật pháp tôn giáo tất cả đều chỉ nói về một điều: hãy làm điều tốt và đừng làm việc xấu. Kẻ nào làm việc xấu tất sẽ bị trừng trị. Tôn giáo cảnh báo luật pháp đe dọa đạo đức răn dạy nghệ thuật rao giảng.
Tất cả chỉ về một điều: đừng giết chóc đừng trộm cắp đừng lừa đảo. Đúng thế hay không? Nhưng cậu nhìn chung quanh xem: ở bất kỳ đất nước nào bất kỳ thời đại nào những kẻ nắm quyền cũng đều ăn cắp giết người và lừa đảo. Họ sống sung túc và sẽ sống sung túc cho đến chừng nào thế giới này còn tồn tại. Mà ai tuân thủ những giới luật của họ người đó sẽ luôn ngốn cả phân. Người tháo vát sẽ chùi nó khỏi gót giày và thuyết giáo cũng như tuân thủ tất cả những gì mà chính anh ta không định tuân thủ.
Sokolovski ngả người về phía trước. Ông ta mệt nhoài nhưng hài lòng với cái mớ quan điểm bất khả xuyên thủng của mình. Sergei cau mày. Anh ta muốn phản bác nhưng không hiểu sao lại thôi chỉ buồn bã gật đầu.
- Tự cậu phải quyết định - Sokolovski kết luận - rằng cậu sẽ thuộc hạng người nào. Nếu cậu không muốn làm một kẻ ngù ngờ hãy quên "danh dự" và "lương tâm" đi. Đó là ảo tưởng. Cậu sẽ có danh dự khi cậu có tiền và cậu có thể mua được tất cả. Lương tâm... lương tâm... đó là hãy làm những gì cậu thấy có lợi cho mình và luôn biện hộ cho mình.
Sergei gật đầu tuyệt vọng.
- Sokolovski anh đã thuyết phục được tôi - anh ta đứng dậy khỏi chỗ - Thành thật mà nói tôi những muốn tìm lý do để phản đối... nhưng chẳng tìm thấy lý do nào cả... Nhưng dù sao đi nữa thì vẫn phải có những ngoại lệ nào chứ? Có thể có những điều mà tốt hơn là ta không nên làm? Phải có những giới hạn chứ?...
- Sergei - Sokolovski lắc đầu - tôi không biết cậu làm gì ở Bộ Tài chính và tôi cũng không cần biết. Cậu hãy thản nhiên làm công việc của mình. Hãy làm những gì miễn là cậu có tiền. Hãy làm và quên béng lương tâm đi. Nếu cậu là người thông minh hãy quên đi.
- Được thôi - Sergei rút trong túi ra một khẩu súng lục có thiết bị giảm thanh - Được thôi - Anh ta ngắm mục tiêu - Tôi không làm trong Bộ Tài chính Sokolovski ạ. Mà điều này thì quan trọng gì.
Sokolovski từ từ há hốc mồm.
- Chắc anh đi Sochi để ký một hợp đồng đặc biệt?
- Sergei cậu làm gì thế?..
- Thế thì tôi biết rằng trong vali của anh chiếc vali mà anh giữ cẩn thận đến mức đi vệ sinh cũng mang theo người có gì rồi...
- Sergei việc này không tốt đâu. Vì chúng ta biết nhau đã lâu...
- Thế "không tốt" là gì? Không tốt - đó là khi không có tiền trong túi. Anh chả đã nói thế còn gì?... Mở vali ra ngay!
Sokolovski đứng dậy lấy vali xuống.
- Tôi không biết mã khóa - ông ta nói một cách kiên quyết.
Nhưng Sergei lắc đầu.
- Tôi đếm đến ba. Một...
- Được tôi mở.
Sokolovski mở hai ổ khóa vali bằng những ngón tay run rẩy và khó bảo. Sergei đã không nhầm. Trong vali đầy những đồng đôla.
Sokolovski hơi run khi nhìn thấy nòng súng lơ lửng trong không trung cách trán ông ta 3cm. Ông ta đã hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Sergei - ông ta lắp bắp - Cậu không sợ Chúa sao...
- Chúa nào Sokolovski? Anh đã bảo không ai nhìn thấy Chúa. Và không ai còn trở về từ thế giới bên kia...
Đầu Sokolovski xoay mòng mòng với những suy nghĩ đầy mâu thuẫn. Cần phải nói điều gì đó cần phải nói ngay nhưng... nói gì đây? Vì ông ta đã nói tất cả trước đó rồi!

Truyện ngắn của BONDAR ALEKSANDR
KIỀU DIỆP (dịch từ tiếng Nga)
"ST-PQU"

More...